[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 92: Đốm đen quỷ dị

Chương 92: Đốm đen quỷ dị

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.606 chữ

15-09-2026

Mặt Hồng Phong hứng trọn một cú lên gối cực nặng. Cả người gã văng ra xa, lăn mấy vòng trên đất mới miễn cưỡng gượng đứng vững được.

Sống mũi gã gãy gập, máu chảy ròng ròng. Trong miệng ngập ngụa mùi tanh tưởi, đầu óc choáng váng, trước mắt cũng tạm thời bị nhòe đi, nhìn một hóa hai.

"Phì."

Gã nhổ toẹt ngụm máu xuống đất, lẫn trong đó là hai cái răng.

Cao Dương đã tìm ra cách phá chiêu, cán cân lợi thế bắt đầu đảo chiều.

Hồng Phong chậm rãi đứng dậy, toàn thân run rẩy, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn và điên loạn. Gã vứt sợi roi dài trong tay đi, ngửa đầu, dang rộng hai tay cười phá lên.

"Ha ha ha, ha ha ha ha ha..."

Cười xong, gã nghiêng đầu nhìn Cao Dương.

Cả hai người đàn ông đều không nói thêm lời nào. Cách một ngọn lửa bập bùng, hận thù và sát khí trong mắt họ dần lắng đọng.

Năm giây sau, cả hai cùng lao vào nhau.

Tay phải của Hồng Phong tấn công trước, nhắm thẳng vào ngực Cao Dương. Cao Dương vừa né tránh, vừa gập tay trái, thúc cùi chỏ vào thái dương Hồng Phong.

Hồng Phong ngửa đầu ra sau, nhưng chợt thấy cổ tay phải thắt lại. Cao Dương đã tóm chặt lấy tay phải gã.

Hành động điên rồ này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Hồng Phong — hắn thế mà dám chủ động chạm vào tay phải gã!

Hồng Phong cười khẩy trong lòng. Gã vừa định kích hoạt thiên phú thì Cao Dương đã bổn cũ soạn lại, ra sức trước một bước. Hắn giật mạnh tay phải của Hồng Phong về phía mình, bồi thêm một đấm vào bụng dưới của gã.

Dạ dày Hồng Phong co thắt dữ dội, lảo đảo lùi lại hai bước. Gã cắn răng nén đau, toan kích hoạt thiên phú lần nữa thì một cú đá xoay cực hiểm của Cao Dương đã giáng thẳng vào má trái gã. Lực đá kinh người khiến Hồng Phong lộn nhào một vòng rồi bay văng ra ngoài.

Cao Dương không dám lơ là phút nào, chẳng để cho Hồng Phong có lấy nửa giây thở dốc. Thực tế, dưới tác dụng của điểm lợi nhuận may mắn không ngừng tăng lên, điểm "nhanh nhẹn" của Cao Dương ngày càng cao.

Hồng Phong nhiều lần muốn kích hoạt thiên phú nhưng gã làm gì có thời gian. Hết bị đấm bay lại bị đá văng. Chết tiệt ở chỗ, dù gã có văng xa đến đâu, Cao Dương cũng lập tức áp sát ngay giây tiếp theo để bồi thêm đòn mới.

Chẳng biết từ lúc nào, Cao Dương đã đơn phương "hành hạ" Hồng Phong suốt một phút đồng hồ. Trong một phút này, cơ bắp khắp người Hồng Phong rách toạc nhiều chỗ, quai hàm trật khớp, xương sườn gãy nát, xuất huyết nội tạng và chấn động não.

Hai nắm đấm của Cao Dương cũng đã rách da, nứt xương.

Cao Dương không dám chậm trễ một giây nào. Chừng nào chưa giết chết đối phương, hắn tuyệt đối không dừng lại. Thế nhưng trăm ngàn cẩn thận vẫn có sơ sót, ngay giữa không trung lúc bị đá văng, rốt cuộc Hồng Phong vẫn chớp được cơ hội thoáng qua, khẽ siết chặt tay phải, kích hoạt thiên phú.

"Bùm!"

Bàn tay phải của Cao Dương nổ tung.

Máu thịt bắn tung tóe. Bàn tay phải của Cao Dương chỉ còn lại non nửa lòng bàn tay, cả năm ngón tay đều đã biến mất tăm.

Mười ngón tay nối liền với tim, một cơn đau thấu xương ập tới. Thế nhưng đừng nói là mất một bàn tay, cho dù mất cả cánh tay hay thậm chí là cái mạng này, chỉ cần báo thù được thì Cao Dương cũng chẳng tiếc.

Bàn tay phải bị nổ nát trái lại càng khiến Cao Dương chẳng còn gì phải vướng bận.

Hắn ôm lấy bàn tay phải đang chảy máu đầm đìa, từng bước tiến về phía Hồng Phong. Lúc này, Hồng Phong đang nằm sõng soài trên đất, gần như chẳng thể nhúc nhích nổi nữa.

Sắc mặt Cao Dương lạnh lẽo: "Còn trăng trối gì không?"

"Đều tại mày... Tất cả là do mày..." Hồng Phong há cái quai hàm trật khớp đang chảy máu ròng ròng, giọng ú ớ không rõ lời, đầy tức giận và không cam tâm: "Chị tao chết rồi...""Chị ơi... người chị tuyệt vời nhất thế gian của em... Lấy được Phù Văn thì chị đã không phải chết... Chị mất rồi... em chẳng còn lại gì nữa..."

Trong đáy mắt Hồng Phong ánh lên những giọt lệ vỡ vụn và tuyệt vọng, gã bắt đầu lảm nhảm không thành lời: "Tất cả là tại mày... Nếu không có mày... chị tao đã không chết..."

"Không, không đúng..." Ánh mắt Hồng Phong ảm đạm dần, gã lẩm bẩm một mình: "Không phải lỗi của mày... Là lỗi của tao, là do tao vô dụng... mới hại chết chị ấy... Giá như tao mạnh hơn chút nữa, mạnh hơn chút nữa... mạnh hơn chút nữa thì..."

Cao Dương nhìn gã đàn ông vừa đáng hận vừa đáng thương này, ngay lúc định ra tay thì chợt ngửi thấy một mùi lạ quen thuộc. Hắn cũng từng ngửi thấy mùi này trước lúc Hồng Phong tẩu thoát lần trước.

Hắn định thần nhìn kỹ, tay trái Hồng Phong chẳng biết từ lúc nào đã nắm một ống tiêm nhỏ, mũi kim cắm phập vào đùi gã.

Cao Dương giật bắn mình!

Gã không hề trăn trối, gã đang câu giờ!

Khắp người Hồng Phong bắt đầu nổi lên những đốm đen quỷ dị. Chúng xuất hiện ngày càng nhiều, như thể có sinh mệnh, bắt đầu trườn bò khắp cơ thể gã rồi cuối cùng bao phủ toàn thân.

"Giá như tao mạnh hơn chút nữa... chị tao..." Hồng Phong đứng bật dậy. Nói chính xác hơn, gã bị một luồng sức mạnh vô hình dựng đứng lên trong chớp mắt.

Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ. Cao Dương nhớ tới "Lý đại gia" dạo trước, trước khi biến dị, cơ thể ông ta cũng như bị bơm một loại sức mạnh thần bí nào đó, cả người lập tức bị dựng thẳng lên, tựa như một thứ sai lệch được nắn lại cho đúng vị trí.

"Thì đã không phải chết rồi!" Hồng Phong gào thét. Hai con mắt gã tan chảy, tuôn ra thứ huyết tương đen kịt đặc quánh, chỉ còn lại hai hốc mắt tối om.

Hồng Phong sải bước lao tới, vung nắm đấm phải. Cao Dương giật mình lùi gấp về sau né tránh, nhưng kình phong sắc lẹm vẫn khiến sống mũi hắn cay xè, hệt như bị lưỡi lam rạch qua.

Cú này mà trúng đích thì nát bét cả cái cằm.

Sau khi tung cú đấm, Hồng Phong không vội tấn công tiếp. Cơ thể gã bắt đầu co giật quái đản, phát ra những tiếng kêu "răng rắc", như thể toàn bộ xương cốt khắp người đều bị đập vụn rồi ráp lại.

Bị những đốm đen chi phối, Hồng Phong trông càng gầy gò và dị dạng hơn trước. Lồng ngực gã co rút lại, biến thành một "động cơ" hình xoắn ốc. Vô số mạch máu đen to tướng lan tỏa khắp toàn thân, bơm nguồn năng lượng cuồn cuộn không dứt đến mọi ngóc ngách trên cơ thể.

Lúc này Cao Dương rốt cuộc cũng hiểu tại sao lần trước Hồng Phong rõ ràng đã mất khả năng hành động mà vẫn trốn thoát được. Hẳn là gã đã tiêm loại thuốc này, chỉ có điều liều lượng lần trước rất ít; còn lần này gã đã hoàn toàn liều mạng rồi.

"Chị... Chị ơi... Sao chị lại chết chứ... Sao lại bỏ rơi em..." Khuôn mặt Hồng Phong bắt đầu vặn vẹo, biểu cảm vừa như đang gào khóc bi thương, lại vừa như đang cười phá lên đầy phấn khích, kéo theo cả thần trí cũng trở nên điên loạn.

Hồng Phong gục đầu xuống, còng lưng, hai tay buông thõng đung đưa vô lực.

Vài giây sau, gã từ từ ngẩng đầu lên, dùng đôi hốc mắt đen ngòm trống rỗng nhìn chằm chằm vào Cao Dương: "Chị... Chị ơi, em đến cứu chị đây..."

【Cảnh báo! Bạn đang đối mặt với tình cảnh cực kỳ nguy hiểm】

【Mức thu hoạch Điểm may mắn tăng gấp 5000 lần】

—— Cái gì cơ?!

Quá nhanh.

Cao Dương còn chưa kịp phản ứng, Hồng Phong đã biến mất khỏi vị trí ban đầu. Chỉ trong cái chớp mắt, một bàn tay đỏ rực đã chụp thẳng lên mặt Cao Dương.

Tiêu rồi!

Cao Dương gần như buông xuôi chống cự, chờ đợi đầu mình nổ tung. Thế nhưng khoảnh khắc ấy lại không đến, bàn tay phải kia chỉ gắt gao đè chặt đầu Cao Dương, điên cuồng lao húc về phía trước."Rầm——"

Lưng Cao Dương truyền đến một cơn đau dữ dội. Đến khi hoàn hồn, hắn mới nhận ra mình vừa tông nát bức tường xi măng phía sau.

Phản ứng đầu tiên của Cao Dương không phải là sợ hãi, mà là thấy may mắn: Đầu mình thế mà chưa nổ tung, cơ thể mình thế mà vẫn chưa nát bét.

Hồng Phong vươn tay phải bóp chặt cổ Cao Dương, nhấc bổng hắn lên khỏi đống gạch đá vụn.

Gã nhìn chằm chằm Cao Dương: "Chị... Mày không phải chị tao..."

Một ý nghĩ chợt lóe lên, Cao Dương lập tức hiểu ra. Hồng Phong lúc này đã bị luồng sức mạnh bí ẩn kia chi phối hoàn toàn. Gã quả thực mạnh hơn, mạnh đến mức kinh khủng, nhưng lại đánh mất thiên phú và thần trí của một người thức tỉnh.

Hồng Phong lúc này chẳng khác nào một con "Thú" đang rơi vào trạng thái điên loạn, gã bắt đầu lẩm bẩm một mình.

"Chị... Chị ơi đừng bỏ rơi em..."

"Con người..."

"Chị... Chị ơi em sợ lắm... Chị cứu em với..."

"Con người, con người..."

"Con người con người con người con người con người..."

Cuối cùng, "Hồng Phong" đã hoàn toàn biến mất.

Thứ đang đứng trước mắt hắn lúc này, là một con Thú.

"Phập——" Bàn tay của Hồng Phong đâm xuyên vào cơ thể Cao Dương, nhắm thẳng ngay tim. Nhờ từng trải qua cơn ác mộng bị Cao Hân Hân moi tim, Cao Dương đã có phòng bị. Ngay thời khắc sinh tử, hắn vặn mạnh người một cái, khiến bàn tay của Hồng Phong đâm lệch sang phổi.

Khoảnh khắc lá phổi bị xé toạc, Cao Dương đau đến tắt tiếng.

Mình thua rồi sao?

Mình sắp chết rồi ư?

Không.

Người chiến thắng là mình!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!